Nhận tin từ LIN


Không gian cộng đồng

Nơi cập nhật sự kiện của các tổ chức phi lợi nhuận, chia sẻ thông tin và tài liệu hữu ích về lĩnh vực phát triển cộng đồng và hợp tác vì sự phát triển.

The Intouchables

Ngày 27-12-2017

THE INTOUCHABLES

KHI TA KHÔNG NÓI VỀ NGHỊ LỰC

Có rất nhiều điều để nói về The Intouchables, bộ phim mà hẳn không làm ai ghét được.

Tuýp nhân vật bại liệt cùng chủ đề hành trình tìm lại niềm vui sống thường dẫn dắt khán giả đến kết cục bi thương. Tôi không dám phán xét điều đó nên hay chăng, chỉ muốn khẳng định rằng, The Intouchables không đi theo lối ấy.

The Intouchables kể về Philippe, một triệu phú bị liệt toàn thân sau tai nạn, và Driss, một thanh niên da đen bắt đầu dửng dưng với sự “từ chối”, lạc lối trong vùng trũng xa thẳm giữa xã hội Pháp và buộc chấp nhận công việc chăm sóc Philippe, từ miếng ăn giấc ngủ đến… tắm rửa, vệ sinh. Từ khi đứng cùng một khung hình, họ học cách giúp bức tranh toàn cảnh trở nên hài hòa. Họ học cách làm bạn.

Hẳn rồi, nội dung The Intouchables na ná Me Before You. Dù nói chính xác hơn phải là nội dung Me Before You na ná The Intouchables.

Đương nhiên bộ phim không nhắc nhiều đến tình yêu đôi lứa, chỉ một phân đoạn nhỏ khi Philippe kể về người vợ quá cố. Thật lòng, tôi mừng vì thế. Tôi không định gây mếch lòng những người hâm mộ cặp đôi William và Louisa, chỉ là với riêng tôi, The Intouchables bao hàm một tầng ý nghĩa thẳm sâu hơn chuyện quan hệ nam nữ. Nó cũng vượt lên hẳn bài học về nghị lực, vượt qua nghịch cảnh, về sự lạc quan hay tìm lại chính mình… Tóm lại, The Intouchables chứa đựng rất nhiều vấn đề, mỗi ngóc ngách nhỏ đều có thể trở thành một bài bình luận. Và tôi hy vọng những câu chữ này không làm ai phát ngấy, bởi ta đang bàn đến một chủ đề ít nổi bật hơn: sự giúp đỡ.

Mối quan hệ giữa Philippe và Driss được thắt chặt chính bằng điều đó: sự giúp đỡ qua lại.

Một cảnh trong phim The Intouchables - Ảnh: Internet

         Với cái nhìn thoáng qua, một cần sự hỗ trợ tối đa về thể chất. Người đàn ông từng được ban tặng mọi thứ trong đời ấy, tài sản kếch xù, gia đình hạnh phúc, nay cô độc giữa dinh thự lộng lẫy, giữa những bức tranh triệu Đô khó hiểu, giữa một ban nhạc cổ điển hàng đầu và giữa một bữa tiệc sinh nhật toàn khách thượng lưu. Một cần sự hỗ trợ tối đa về vật chất. Thất nghiệp, hết tiền. Mẹ làm lao công, đàn em nheo nhóc. Căn hộ bé tẹo như không thể đứng thẳng người, duỗi thẳng chân. Vướng mắc ma túy của cậu em nhỏ. Áp lực từ đơn vị giới thiệu việc làm.

            Một có tiền để trao đi. Một có sức để nâng đỡ.  

            Tóm lại, họ cần nhau.

            Nhưng, một lần nữa, đó chỉ là cái nhìn thoáng qua.

Thực tế, theo tôi, bộ phim không chỉ nói về hành trình ai giúp đỡ ai, mà sâu xa hơn, là hành trình chúng ta giúp đỡ chính mình, thông qua việc giúp đỡ người khác.

Một cảnh trong phim The Intouchables - Ảnh: Internet

            Philippe không đầu hàng, nhưng ông đang ép mình chấp nhận hoàn cảnh này: một người tật nguyền vô dụng tìm niềm vui trong sự phù phiếm, xa hoa. Với bản tính kiêu hãnh, phong cách thanh lịch, Philippe không biểu lộ nỗi cô độc, chán chường, không tỏ ra cay nghiệt hay cáu kỉnh. Ông nhẹ nhàng bày tỏ thái độ mỉa mai cuộc sống, và lặng lẽ chôn sâu những nỗi đau thể xác lẫn tinh thần đang ngày một ăn mòn tâm hồn như thuốc độc. Khi gặp Driss, gã da đen thiếu thốn trăm bề nhưng có một điều, một điều mà Philippe thèm khát: khả năng cử động. Nó đồng nghĩa với tương lai, với tạo dựng hạnh phúc, với việc đường đường chính chính xuất hiện gặp gỡ các cô gái.

            Trong Philippe có lẽ nhen nhóm sự ganh tỵ, có lẽ đôi lần bực dọc vì khao khát, nhưng ông chọn mở lòng cảm kích trước cái nâng của Driss, trước sự hỗ trợ thể chất tuyệt đối mà chưa bao giờ quy chúng thành đồng lương được trao trả. Bằng cách đó, Philippe cuối cùng cũng được tự do. Ông đi khắp nơi, hẹn hò, nhảy dù, khiêu vũ, ăn và sống.

            Còn Driss, anh chẳng chấp nhận gì cả nhưng không biết làm thế nào để thay đổi, để thoát ly. Trái với Philippe, Driss biểu lộ sự bất mãn rõ nét. Anh phải ứng khá dữ dội với thực tế, chán nản sau nhiều lần cố gắng bất thành. Driss buông xuôi, trở thành cái bóng, từ chối các chính sách hỗ trợ người thất nghiệp, quay lưng với mẹ, với các em, với chính mình. Khi gặp Philippe, người đàn ông có mọi thứ anh hằng mơ ước: tiền bạc, địa vị, quyền lực, sự tôn trọng, chỉ duy không thể cử động, điểm yếu mà nếu có thể đánh đổi, dám Driss cũng đặt thử chân vào ván cờ. Gia tài đó đồng nghĩa với tương lai, với tạo dựng hạnh phúc, với giúp đỡ gia đình, với việc đường đường chính chính được bước đi trên phố và ngẩng cao đầu.

            Trong Driss có lẽ nhen nhóm sự ganh tỵ, có lẽ đôi lần bực dọc khi so sánh dinh thự này với cái ở chuột nơi mình sinh ra, khi so sánh sự chào đón dành cho Philippe cùng vẻ khinh ghét, ngờ vực dành cho mình, nhưng anh chọn mở lòng, cảm kích trước tình bạn mà “ông chủ” mang đến, trước nhiều bài học về cuộc sống, trước thái độ nhã nhặn, chân thành, hào phóng. Bằng cách đó, Driss cuối cùng cũng tìm thấy chỗ đứng trên thế giới này. Anh đi khắp nơi, trải nghiệm mọi thứ, chống trả cái xấu, vượt qua bản thân. Anh sống.

            Vậy đấy, nhiều người quanh ta thường quả quyết rằng: phải giúp mình trước khi giúp người. Hợp lý thôi. Chẳng mảy may ích kỷ gì đâu, bởi nếu mình còn lo chưa xong, sao đủ sức quàng gánh thêm ai.

            Nhưng The Intouchables muốn giới thiệu một tư tưởng khác, không mới nhưng ít phổ biến hơn, rằng khi ta thành tâm giúp đỡ, chính ta cũng nhận được sự giúp đỡ.

            Tất nhiên, thủ pháp của các nhà sản xuất không thô ráp như lời tôi vừa nói. Họ sẽ chẳng thuyết phục được ai nếu ồn ào thuyết giáo về các giá trị cao đẹp. Không. The Intouchables được xây dựng khéo léo hơn thế. Đó là sự đối lập về số phận lẫn nhu cầu của hai con người. Đủ ích kỷ để mưu cầu hạnh phúc chính đáng, đủ khiêm tốn để thừa nhận sai lầm, đủ dũng cảm để hỏi xin sự giúp đỡ, đủ rộng lượng để giang rộng vòng tay.

            The Intouchables còn rất nhiều chân lý khác để mỗi khán giả thưởng thức và tự suy ngẫm. Ngoài ra, lời thoại dí dỏm, mạch phim nhịp nhàng, câu chuyện được hòa tấu bằng nhiều cung bậc da diết và nhạc phim cực hay cũng giúp tăng thêm số điểm vốn đã cao chót vót của tác phẩm.

            Tôi đã xem The Intouchables 4 lần, bật đi bật lại đoạn kết bao nhiêu lần không đếm được, điều đó chứng minh thiện cảm to lớn tôi dành cho tác phẩm. Tuy nhiên, không phải vì thế mà tôi dám quả quyết rằng bạn sẽ thích bộ phim như tôi. Điều duy nhất tôi có thể chắc chắn, là bạn nhất định sẽ tìm thấy một điều gì đó thật hay ho, như tôi và hàng triệu khán giả khác.

Việt Hằng

Đăng nhập

Để trải nghiệm nhiều hơn!

Người góp sức

Tổ chức phi lợi nhuận

Xin chào,

...

Tổ chức

...

Hãy cùng đồng hành với chúng tôi ngay hôm nay!

Người góp sức

Đăng ký

Tổ chức phi lợi nhuận

Đăng ký